3 months ago - Translate

#tienganhsatomi
#satomi
SỰ TỬ TẾ BẤT NGỜ
Chẳng là từ nửa năm trước, mình đã lên kế hoạch đi du học. Tính mình làm cái gì cũng chuẩn bị kĩ và dài lâu. Từng chút một chuẩn bị ngôn ngữ, kĩ năng, học lực. Nhưng lúc đó lười, chưa có kinh nghiệm tự làm hồ sơ nên vội vàng đến một trung tâm du học, đưa luôn 30trđ nhờ họ làm hồ sơ.
Thực sự, điều khoản trong HĐ tạm ứng ghi rõ rằng không hoàn lại tiền sau 15 ngày cho dù mình có hủy HĐ vì lí do cá nhân. Mình đã kí và cũng chấp nhận như vậy.
Nhưng cuộc sống đâu ai biết được chữ Ngờ. Thi xong IELTS rồi, chuẩn bị tinh thần xong rồi thì gia đình có biến cố lớn. Tài chính sẽ không đủ cho mình đi học nữa.
Mình suy nghĩ mất mấy đêm. Và cuối cùng đi đến kết luận rằng kể cả gia đình còn khả năng chu cấp cũng không thể ngần này tuổi đầu cầm của bố mẹ tiền tỉ đi học diện tự túc được. Đã không đóng góp gì còn tiêu của bố mẹ phần tiền lẽ ra để dưỡng già, haha, thứ con cái mấc dại. Thực sự mới đầu cực hào hứng nghĩ đến việc được học, được sang quốc gia phát triển, được trốn chạy khỏi nhiều điều khác thời điểm đó nữa.
Vậy là mình bảo các cụ, thôi, con tự tìm được học bổng thì con đi không thôi. Dù mình biết hồ sơ của mình không tốt lắm. Cơ hội lấy được học bổng mong manh. Đại học thì nhiều học bổng, chứ thạc sĩ chẳng có mấy.
Vậy là, tự lao đầu tìm hiểu, và tự tích được kha khá các kiến thức về làm hồ sơ du học lẫn điều kiện định cư các nước, đặc điểm các loại visa cư trú... thôi thì cứ từ từ sẽ có đường.
Hôm bữa, trung tâm du học liên lạc lại, hỏi thăm tình hình. Cũng thật thà bảo vậy, em không đi được nữa. Thế là chủ trung tâm chat về từ Mỹ, tâm sự, hỏi han, khuyên nhủ động viên... Tưởng thế là xong, không ngờ họ lại liên lạc đề xuất gửi lại mình số tiền đã nộp dù HĐ mình ký là mình chấp nhận mất rồi.
"Số tiền không nhiều không ít, nhưng là sự động viên em và gia đình vượt qua..."
Cám ơn mọi người, em sẽ cố gắng theo đuổi giấc mơ... Đúng là không cầu mà được.

test